Nhật ký cảm xúc 3: Sống để viết

Nhiều đêm chạy xe về nhà, nhìn lên chiếc đồng hồ lớn trên đường Điện Biên Phủ, mình thường tự hỏi: “Tại sao ngày nào mình cũng về lúc 10, 11h, cho dù mình làm ra rất ít tiền? Tại sao mình không sống yên thân như một đứa bình thường, đi học, về nhà, nấu cơm, xem phim, đi ăn, đi chơi…, có phải dễ dàng hơn không? Sao cứ phải nhoi nhoi cố với những thứ mình không có? Tại sao ngày nào cũng phải cố gắng, phải suy nghĩ? Cuộc sống của mình không sung sướng, không dễ dàng. Mỗi ngày mình đều phải chiến đấu với bản thân. Mà mình thì tệ hại, về nhiều mặt. Có người khen, có người chửi. Có lúc nhảy tưng tưng lên vì vui. Có lúc phải cầu cứu người khác vì quá buồn.

 

Mình biết câu trả lời ở đâu: “Chị chỉ có cách duy nhất là tiến lên. Vì với cuộc sống này, đứng lại cũng là lùi bước” (Câu nói của một người khác, mà rất đúng với mình). Nhiều buổi chiều uống cafe làm đêm mình không ngủ được, cứ lăn qua lăn về mong mình mau ngủ. Ngủ đi để trời sáng. Để mai tiếp tục làm. Mình cảm thấy sợ. Sợ khi thấy thời gian sầm sập qua mau. Còn 1 tháng nữa là 20 tuổi. Mình không thích đến 20. Mình chỉ muốn mãi 18, 19, nhưng với cái đầu của người mỗi năm mỗi già để tiến lên.

 

Nhưng làm gì có chuyện đó.

 

Có nhiều buổi tối trên đường về mình cảm thấy mệt. Mệt từ trong tim. Mình đói. Vào quán bún bò, mình ôm tô bún nóng, thấy yên lòng như được an ủi. Về nhà, mình mở cổng và rất mệt, rất mệt. Nhà là một chỗ dựa. Sáng ngày mai lại thức dậy. Lại đi.

 

Mình thích ở trên những con đường, hay lạc lõng tại nơi nào đó suốt một ngày. Mình có thể lang thang từ 8h sáng đến 11h tối. Nơi đó là nơi mình hạnh phúc. Mình không thể cắt nghĩa được nó, cho đến khi mình nhận cuốn “Định vị bản thân” làm theo ngày sinh của mình. Nó ghi 1 nhu cầu tuyệt đối (100%) của mình là “tự do”. Đúng. Ừ, tự do trên những con đường lạ, hoặc giữa những người lạ.

 

Mình không ghen tị với những bạn may mắn hơn có được gia thế tốt và mối quan hệ rộng. Nhưng mình đồng ý là các bạn có bệ phóng quá tuyệt vời so với những người khác. Mình, đã được lo cho 14 năm giáo dục tốt nhất có thể, một chỗ để nương thân, một cái xe để đi, một laptop để làm, một cái đầu tạm được để nghĩ, mình không còn mong gì hơn. Mình biết trên con đường này, mình chỉ có một mình. Quay lại, sẽ không có, hoặc rất ít sự hỗ trợ miễn phí. Và mình phải đuổi kịp những người may mắn hơn ngoài kia. Bản thân mốc xuất phát của họ cách mình rất xa. Họ cố gắng 1, thì mình phải cố gắng 2, 3 mới được bằng. Thì mình phải chạy nhanh, chạy sớm, chạy xa. Không còn con đường nào khác.

 

Có một chữ đã ám ảnh trong đầu mình, đó là: Phát triển bản thân. Thật nhiều, thật nhanh, thật xa, thật dữ! Cách phát triển duy nhất là đặt mình vào tình huống thử thách. Vậy nên mình thử thách bản thân thật nhiều, mỗi ngày, mỗi giờ. Mình sợ mình sẽ già. Mình sợ rằng trong thời đại này, khi thông tin được san phẳng phiu, nếu mình không học, không làm, mình sẽ thua kém, tụt hậu. Chỉ có 1 cách duy nhất cứu vãn. Là làm thật sớm. Làm thật nhiều. Làm tiếp, làm nữa, làm nữa.

 

Tự nhiên tối hôm nay mình òa khóc. Có lẽ là khóc cho rất nhiều ngày trước, cho những ngày về lúc 11h, mở cổng vào nhà, biết là mình mệt, biết là mình hết sức, biết là mình muốn tìm một chỗ dựa. Nhưng ngày mai, mình biết mình phải tiến lên, phải chiến đấu. Không được đứng lại, bởi tuổi trẻ đang hết dần. Khi mọi người đang ầm ầm phát triển bản thân ngoài kia, mày không thể ngồi im đây. Mọi người đi, thì mày phải chạy. Mày phải cố gắng bằng người ta, hoặc hơn người ta. Mày phải làm nhiều bằng người ta, hoặc hơn người ta. Không dừng lại. Vì thời gian đang trôi, rất nhanh! Và thời gian của mày thì ngắn.

 

Hôm nay, mình học được một điều rất hay về chữ “passion”. Đó là cụm “Passion of Jesus” – nỗi đau của Jesus khi bị đóng đinh câu rút. Một người bảo với mình, gốc của từ “passion” là “nỗi đau khi làm cái mình thích”. Với những gì mình đang vật lộn, mình tin chắc chắn câu: “Passion” còn là “suffering”, chứ không chỉ là “loving”” hoàn toàn đúng. Mình đang nghiện nghe bài “Fire and Ice” của Within Temptation bởi vì mình tìm thấy trong nó nhiều cảm xúc tương đồng với chữ “passion”, trong đó có cả sự chịu đựng và nỗi buồn dữ dội, là những lời hát sau đây. Đặt nó vào tình cảnh một người chết, một người ở, buồn không thể tả được:

 

“You run away
You hide away
To the other side of the universe”

 

“And I still wonder
Why heaven has died
The skies are all falling
I’m breathing but why?
In silence I hold on
To you and I”

Link:

 

Cho mình buồn nốt tối nay. Sáng mai mình sẽ lại dậy. Ăn tô bún bò. Rồi chiến đấu tiếp. Làm việc. Đắn đo, cân nhắc, tức giận, bế tắc, vui vẻ, … cái gì cũng tốt cả. Viết, phải trải nghiệm càng nhiều càng tốt.

Nhìn lại ngày mình 18, trẻ, non, ít kinh nghiêm, không có khái niệm đúng về “truyền thông”; tự nhiên thấy mới 1 năm thôi mình khác quá nhiều. Mình muốn, năm 20, mình trải nghiệm nhiều gấp đôi thời 19. Vậy thì thử thách gấp đôi. Khó khăn gấp đôi. Cố gắng gấp đôi. Sẽ còn rất rất rất nhiều ngày về nhà lúc 11h tối, nhưng không sao. Chỉ cần tập thói quen sáng đi làm việc được từ 8h, tập trung được là mình sẽ đi xa hơn nhiều.

 

Một tối nọ, mình tính ra, kể từ năm lớp 9, cột mốc mình bắt đầu nghiêm túc học Văn sau khi được giải Nhất tỉnh, cho đến 3 năm cấp III học văn nhiều hơn bất cứ đứa bạn cùng lớp nào, cộng thêm 2 năm Đại học tập tành viết lách, tổng cộng mình đã viết hết 2388 giờ đồng hồ . 3 tháng nghiêm túc với sứ mệnh trở thành một “người kể chuyện”, mình đã viết 420 giờ.

 

Như vậy, theo lý thuyết 10.000 giờ, để trở thành một người viết xuất sắc, mình còn 7612 giờ, tức 7 năm.

Để trở thành một người kể chuyện xuất sắc với các viral content (luôn thử nghiệm, có cái thất bại, có cái tốt, nhưng kể từ tháng 3/2014, mình chưa ngừng nghĩ về viral stories một ngày nào), mình còn 9 850 giờ, tức gần 10 năm.

 

Tất nhiên, cái lý thuyết đó là tương đối. Nhưng nó cho mình biết mình đang ở đâu, sẽ đi đến đâu.

 

Chiều nay phỏng vấn 2 câu chuyện. Một câu chuyện gửi CV 50 lần vào 1 vị trí nhân sự. Mình nghĩ câu chuyện này dễ, chỉ cần chăm chút một tí. Nhưng giờ mình không bao giờ được nghĩ như vậy nữa! Không bao giờ. Cuộc chơi dễ không giành cho người muốn vươn lên. Cuộc chơi bao giờ cũng phải khó. Không ai yêu cầu thì phải tự ép nó khó. Phải đặt chuẩn mực lên mức cao nhất, đặt yêu cầu câu chữ lên mức cao nhất. Nó luôn phải khó hơn tất cả content mình từng viết. Bởi vì cuộc chơi chỉ khó hơn khi chúng ta giỏi hơn. Mình chỉ thích chơi với cái gì khó, dễ không chơi.

 

Câu chuyện thứ 2 hội tụ 3 chuẩn trong 16 concept viral mình được biết. 1. Nội dung cảm động (mình viết khá nhiều về thể loại này). 2. Câu chuyện hữu ích (truyền cảm hứng). 3. Chủ đề đang hot (khởi nghiệp). Mình không dám nói chắc kết quả, nhưng biến nó thành content hay, mình đã nghĩ là: “Rất dễ!” Giờ không thể nghĩ thế được. Nó sẽ là khó nhất, vì goal phải gấp đôi cái content cảm động nhất mình từng viết. Mình định đặt goal là 1,5, nhưng không được. Cảm động phải đẩy đến biên mình có thể. Truyền cảm hứng phải ngắn gọn nhất, khác biệt mà hay. Khởi nghiệp phải chân thật, cô đọng, ngắn, mà đọng lại nhiều. Phải cố gắng đến vượt mức mình có thể. Phải chăm chút nó vượt giới hạn của mình. Bất chấp thời gian. Bất chấp nỗ lực. Phỏng vấn xong mình biết là với goal gấp đôi, mình sẽ phải vật lộn với nó như thế nào. Cảm câu chuyện sâu sắc đến mức nào. Cảm xúc phải ra sao (chuẩn bị khổ, buồn). Thời gian phải ít nhất 7 – 8 tiếng viết và edit, hoặc lâu hơn. Nó sẽ khó, và nó làm mình trăn trở, có thể tức tới mức không ngủ được. Nhưng không sao. Điều kỳ lạ, quái lạ, quái quỷ là, cả cái quá trình đó làm mình hạnh phúc. Khốn thật.

 

Mình là người vô tâm. Mình là người thiếu trách nhiệm. Mình là người dễ dãi. Ở trong rất nhiều khía cạnh. Chỉ trừ viết. Ai bảo mình ngu mình kệ. Ai bảo mình thành thật đến ngu xuẩn, mang tất cả suy nghĩ nói toẹt ra trên fb mình kệ. Ai bảo mình ngốc quá, viết PR free, mình kệ. Mình viết những dòng này không phải để kể lể, mà để tự đưa ra cam kết và tự cam kết. Với mình, viral stories chính là cuộc sống. Và sống thì phải mang lại giá trị. Không thì tồn tại để làm gì?

 

 

 

 

 

Advertisements

One thought on “Nhật ký cảm xúc 3: Sống để viết

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s